Đúng lúc đang tí tởn thì có một thằng cướp xông ra.Rồi lại đây ngủ bên em.Nhưng mà chả tin được anh bác sỹ này lắm.Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào.Lũ báo đen, báo hoa mai thì nằm im lìm.Như kiểu những tên sát nhân đã cắt rời những bộ phận của phụ nữ phỏng theo những bức tranh của một họa sỹ.Có người ngửa mặt trông trời.Họ nhìn vào sự bỏ học, sự dậy muộn, sự vụng về, lờ đờ trong nhà của bạn.Chỉ còn làm con tin ở nhà bác nữa thôi.Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra?