Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi.Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng.Tôi không đuổi nó nữa.Bạn dành một chiếc đẹp nhất cất trong hộc tủ cạnh những bài thơ định tặng một người.Như một khẩu hiệu của tâm thức.Vận động, đọc sách và làm việc theo sở thích khiến thằng con trai bớt côn đồ.Việt Nam vô địch! Việt nam vô địch! Họ gào lên.Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại.Chúng là những bước chân của suy nghĩ.Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi.
