Thành một nhà chuyên môn cũng thú lắm chứ!Lúc này, tôi không cần biết đến nguyên tắc của bạn ra sao.Đọc hết chương trước, chắc bạn thấy vui vẻ hy vọng và tự nhủ: "Anh chàng này sẽ chỉ cho mình một cách dễ dàng và không mệt nhọc để làm những việc mình muốn làm từ lâu nay mà không được".Tôi sợ những lời khuyên của tôi có giọng dạy đời và đường đột quá.Nhưng dù giàu đến bậc nào, bạn cũng không thể mua lấy được một phút.Bạn hỏi ý kiến lý trí như vậy (nó không đòi tiền công đâu) và kết quả là lần sau, nếu món bò tái lại chín quá nữa thì bạn cũng rất bình tĩnh vui vẻ coi anh bếp như bạn bè và nhã nhặn yêu cầu anh ta cẩn thận hơn một chút.Thế này thì khó chịu thật.Người ta không phải lúc nào cũng gắng sức hoài được".Trước khi chỉ cách dùng số thì giờ đó, tôi cần khuyên bạn lời cuối cùng này: buổi tối, muốn làm một công việc mất giờ rưỡi thì phải bỏ ra hơn giờ rưỡi kia đấy.Thưa bạn, tôi nhiệt liệt lập lại rằng tôi viết cho bạn đấy.