Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ.Nơi thì cà phê đèn hiu hắt.Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du.Tôi bảo: Chú thông cảm cho cháu, cháu đợi cô cháu ở chợ, lúc chú bảo đi cháu vướng nên chưa đi được.Nhưng vấn đề đặt ra là đó có phải những sáng tác hay ho cho loài người không.Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn.Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi.Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình.Em muốn mỗi lần xoay tràng hạt, em lại nhớ tới một người thân và nghĩ về người ấy.Tại sao hôm nay cháu không đi học? Cháu mệt ạ.
