Khi đó,tình thế hết sức vô vọng.Bây giờ đã đến lúc vào học ở một ngôi trường thích hợp rồi đây.Ông đã khởi nghiệp bằng việc giúp điều hành cửa hàng nhỏ của gia đình.Để nuôi sống gia đình suốt thời gian Singapore bị Nhật Bản xâm chiếm, ông đã gắng sức làm mọi thứ - từ làm việc cho Cục tuyên truyền Nhật Bản, mua bán hàng chợ đen, bán bánh ngọt, thậm chí làm cả kẹo cao su để bán.Cuối cùng, sai nhiều năm,vận may đã đến với ông .Nếu không, bạn đã biết mình phải có lụa chọn nào.Lúc ấy, người phụ nữ tự nhủ: “ Ai có thể giúp đỡ những người bất hạnh tội nghiệp này hơn mình, kẻ đã từng nếm trải đau khổ và có thể hiểu họ cảm thấy đau đớn như thế nào”.Cứ mỗi một người thắng cuộc lại có đến tá kẻ thua cuộc.Năm 1969, tôi lại trải qua một kinh nghiệm nhớ đời khác.Gỉa dụ hoàn cảnh hiện tại của ta là “ nghèo khó” và nếu ta sử dụng tình thế “ Nghèo khó này cho suy nghĩ của mình thì ta sẽ tạo ra một nhận thức nghèo nàn trong tâm trí chúng ta.