Josh đã kể lại tất cả, kể cả những chi tiết mà ngay cả James cũng không nhớ.- Không đơn giản đâu."À phải rồi!", James vừa lẩm bẩm vừa viết thêm một ghi chú khác:Anh bắt đầu có cảm giác như đang đứng trước tòa và bản thân anh không thích tình cảnh này chút nào.Buổi sáng, anh không còn phải vội vã đến văn phòng hay bận tâm lo nghĩ cho công việc như trước đây.- Sao ông lại hỏi vậy? Đương nhiên là tôi phải làm bất cứ điều gì cần làm chứ?Thế là James bắt tay vào xác định thời hạn cho từng công việc và nói chuyện cụ thể với mỗi nhân viên một lần nữa.Cậu ta cũng đã làm rất đúng.Một lần nữa, James lại bước đến bên chiếc bảng trắng.Giờ thì tôi đã hoàn toàn yên tâm.
