Rồi đặt đĩa lên bàn, chị thở dài, ngây ngô nói: "Thưa bà, thiệt tôi không bao giờ ngờ như vậy".Cha đã đòi hỏi con nhiều quá.Nhóm thợ hiểu rằng ông biết họ đã phạm luật của xưởng nên nhắc khéo họ.- Tôi cũng không hiểu tại sao nữa.Thôi, cha con mình quên hết những chuyện khác đi.Và nếu chúng ta không cẩn thận, thì khu vườn này không còn lấy một cây.Đã khai số tiền đó thì phải đóng thuế".Bức thư đó, ông giữ trên ba mươi năm và đưa tôi coi khi ông lại nghe lớp giảng của tôi.Con chơi bi, đầu gối quỳ lên cát, vớ rách hở cả thịt ra.Viên kiến trúc sư dắt ông Adamson vô phòng ông Eastman, ông này đương cặm cụi trên bàn giấy một hồi lâu mới ngửng đầu lên, tiến lại gần hai ông kia nói: Chào hai ông, các ông có việc chi?.