Mới đây tôi được đọc một đoạn trích của một cuốn sách viết về đời sống hằng ngày của nh84ng băng tội phạm.Cảm giác tội lỗi, nuối tiếc và hối hận là những cảm giác người ta tìm mọi cách để tránh trong cuộc đời và đây là điều đáng quí.Ed Roberts là bằng chứng hùng hồn cho thấy điều quan trọng không phải là hoàn cảnh của ta lúc bắt đầu, mà là những quyết định ta làm để đi tới chổ mà ta định tới.Họ chỉ còn chờ cuốn trôi xuống vực thẳm.Đó là những con người mang tâm trạng bi quan.Sau đó tôi hỏi anh ta, "Thế anh có nghĩ tôi là bạn của anh không? Anh nói, "Về lý mà nói thì anh là bạn tôi, nhưng nhiều khi tôi không cảm thấy thế vì chúng ta có quá ít dịp nói chuyện với nhau".Mọi cảm xúc của chúng ta không là gì khác hơn một chuỗi những cơn bão sinh học trong bộ não của chúng ta và chúng ta có thể để nó bộc phát bất cứ lúc nào.Tôi không hiểu tại sao, nhưng một cách nào đó tôi cảm thấy mình sẽ hạnh phúc nếu có kiến thức và chia sẽ những gì có thể làm nâng cao phẩm chất đời sống người ta và giúp họ quí mến và yêu thương tôi.Điều chủ yếu không phải là kiếm được thật nhiều tiền, mà là thay đổi những niềm tin và thái độ của bạn đối với tiền bạc, để bạn nhìn nó như phương tiện để cống hiến, chứ không phải là mục đích tối hậu và duy nhất của hạnh phúc.Trước thời gian đó, ông coi cuộc đời là một cái gì đáng sợ.