Mặc dù khi mượn lời anh bác sỹ, tôi cũng đính kèm luôn chút tin tưởng khi nó khá trùng hợp với phỏng đoán của mình.Bao người làm được sao mi không làm được.Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ.Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ.Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác.Và nó được tái tạo chậm hơn cái được phát ra.Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây.Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt.Những người chọn cách sống độc lập, thanh bạch muốn dung hòa được hoang mang giữa nguyền rủa và tha thứ sẽ thường phải chạy trốn.Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá.
