Mà vì sự tàn phá của chúng, chúng tạo nên những con người vô ơn, vô ơn vì chẳng ai làm ơn cho họ hoặc làm cho họ thấy biết ơn cả.Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi.Thế giới quan của bác về một khía cạnh nào đó rất rộng.Bạn xem trận đấu với một sự thoải mái tương đối.Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột.Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu.Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa.Cũng như những cơn đau ứ dồn trong ngực, trong họng, trong mắt, trên lưng, nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, chúng cũng quen với mình rồi.Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức.Bác hãy nói ừ với những người ít tuổi hơn, không phải lựa lời mà nói trước những kẻ chỉ đáng nhổ vào mặt để mở đường cho con cháu.
