Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem.Nó muốn khám phá tôi.Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa.Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng.Phải vùng ra khỏi tình trạng này.Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng.Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ.Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn.Hoặc bác sẽ chỉ đọc một chút và gập lại ngay, bác sợ, không thèm đối diện với thứ tà mà, đại nghịch bất đạo này? Cái thứ mà bạn đã cố viết một cách bình thường, chân thật và kiềm chế nhất.Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo.