Luyện trí nhớ là như vầy: Nhìn một lượt cái bàn.Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết.Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi.Hạn chế ra ngoài nữa.Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả.Tôi cứ đứng đó, trước cửa đồn các chú, nghĩ ngợi miên man, chẳng biết để làm gì, chẳng lo lắng hay hồi hộp gì.Lúc tôi khóc, dường tôi có hỏi tại sao mình khóc.Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột.Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh.