- Ông cụ bảo chỉ có ngài mới hiểu được ông cụ.Bạn dành một chiếc đẹp nhất cất trong hộc tủ cạnh những bài thơ định tặng một người.Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết.Chỉ thỉnh thoảng có những hòn đá ném tỏm xuống ao bèo, rung rinh chút ít là đủ.Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh.Trên đường về, bác tôi bảo: Đấy, con thấy không.Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì.Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi.Cái đó, chúng đưa ra không khó.Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi.