bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế.Để người ta phải nể.Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng.Như thể kéo một con vích lên bờ.Tôi định kiến và chủ quan quá chăng? Thù dai quá chăng? Sau khi cô ta không duyệt cái đơn xin nhập lớp sau thời gian bảo lưu của mình.Tiếp theo thì còn tùy.Cháu đã đi đến một xã hội mà cháu sẽ đợi và sẽ rủ con người đến.Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân.Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi.Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia.