Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông.Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc.Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi.Nhưng so với người không chơi bẩn (tất yếu vẫn phải chịu nhục kiểu này hay kiểu khác) mà làm được như họ hoặc hơn họ thì không những về nhân cách họ thua.Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn.Vì thế, ông hãy nói chuyện với tôi như một đối tác làm ăn.Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn.Tưởng chăm hóa ra vẫn lười.Bạn chui vào nhà vệ sinh nằm sâu hơn, bạn đóng cửa lại, nó nhảy tót lên tầng hai, xuyên qua tường, gỗ, qua vải rèm đuổi đến nơi và ngó bạn tè với cái cười hả hê xen giễu cợt.
