Chúng ta có và luôn luôn đã có tất cả số thì giờ trời cho.Đến mức đó thì đời ta có thể như đời sống trong tù và không phải là của ta nữa.Trên hàng trăm bến xe ở ngoại ô, mỗi buổi sáng bạn thấy những người bình tĩnh đi đi lại lại trong khi công ty xe điện trắng trợn ăn cắp thời giờ quý hơn vàng của họ.Một thất bại vẻ vang không đưa tới đâu cả, nhưng một thành công nho nhỏ sẽ đưa tới một thành công không nhỏ đâu.Như vậy còn ba buổi tối để thăm bạn hữu, vui thú gia đình, đọc sách tiêu khiển, hút thuốc, làm vườn, thơ thẩn và dự những cuộc thi của các báo.Sự thành công của đời thầy tuỳ thuộc nó.Bây giờ chúng ta kiểm điểm lại xem mỗi ngày để dành thì giờ được bao nhiêu.Nhưng ngay khi ông khép cửa, thì trí óc của ông, đã mệt nhọc gì đâu bỗng hoá ra lười biếng.Chúng ta không bao giờ có thêm chút thì giờ nào đâu.Trước khi tới bến xe, bạn phải kéo nó về có tới bốn chục lần.
