Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc.Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị.Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi.Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình.Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh.Tập thơ thì đã gửi hết lên mạng rồi.Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước.Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra.Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình.Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động.