"Những nỗi bực mình nhỏ nhặt của ta cũng vậy.Nhớ rằng không có người nào chết vì thiếu ngủ hết.Đồng thời, hội Hồng thập tự kêu điện thoại hỏi từng nhà xem ai có phòng dư và thuận cho những người gia cư bị tàn phá đó tới ở đậu.Cũng vì chúng tôi đã tắt máy lạnh và máy quạt, nên nhiệt độ trong tàu tăng lên đến 40 độ, mặc dù vậy, tôi cũng run lên vì quá sợ, đã phải mặc thêm một chiếc áo len và một chiếc áo lót có lông nửa mà cũng chẳng hết run.Và anh thi đua với một bạn thợ máy ngồi bên.Vậy bác sĩ Adler khuyên ta mỗi ngày làm một việc thiện.Dù tốt hay xấu, ta cũng phải trồng trọt trong khu vườn nhỏ của ta.Ông ta đã thay đổi hẳn.Cỏ xanh trong vườn cũng vậy.Và từ khi nhận chân được điều này, tôi hết bệnh luôn tới bây giờ".