Sự mong mỏi mà không được thoả mãn có thể làm cho y luôn bứt rứt.Phân tích cảm giác ấy, ta sẽ thấy trước hết là một nỗi lo âu, bối rối, chờ đợi, ngóng trông, mong mỏi.Thật ra, khó tưởng tượng được trạng thái tinh thần của một người đọc xong tập tạp bút của Hazlitt mà không muốn đọc ngay một vài bài thơ nào rồi mới ăn cơm.Chúng ta không suy nghĩ.Tất cả các hiền nhân của mọi thời đều đồng ý về chỗ đó.Cứ tiếp tục đi, cứ tiến tới.Nó có thể phản bạn và làm bạn lạc lối đấy.Người ta có thể 8 giờ dắt chó đi chơi mà suốt thời giờ nói là để dạo mát óc cứ phải suy nghĩ về việc 9 giờ 15 phải đọc sách, phải về sao cho khỏi trễ như vậy còn hứng thú gì nữa?Nhưng trước khi bắt đầu bạn cho phép tôi dặn nhỏ mấy lời này:Thành thử có hàng chục vạn giờ mất đi như vậy mỗi ngày chỉ vì người ta ít nghĩ đến thì giờ lắm, không bao giờ đề phòng để khỏi đánh mất nó.
