y không đáng được tiếp tế thời gian, phải khoá công tơ lại cắt thời gian của y đi".Tôi không hiểu tại sao như vậy.Bạn bảo ngày của bạn đầy công việc rồi, đầy đến tràn trề ra ư? Bạn bỏ ra một ngày đến mấy giờ để lo vần đề cơm áo? Bảy giờ, phải không? Và mấy giờ để ngủ? Bảy giờ nữa ư? Tôi xin tính thêm hai giờ nữa cho rộng rãi.Và càng ít suy nghĩ bao nhiêu thì càng ít có lý trí bấy nhiêu.Nó có thể phản bạn và làm bạn lạc lối đấy.Chắc là bạn muốn tin rằng hạnh phúc không sao đạt được.Như vậy còn ba buổi tối để thăm bạn hữu, vui thú gia đình, đọc sách tiêu khiển, hút thuốc, làm vườn, thơ thẩn và dự những cuộc thi của các báo.Tiêu phí thì giờ hoặc làm một việc lăng nhăng thì dễ lắm; muốn làm cái gì khác thì phải thay đổi tập quán.Bạn cho điều đó là tự nhiên phải không? Vậy thì tại sao bạn lại ngạc nhiên khi tôi bảo rằng mỗi ngày trung bình bỏ ra một giờ luyên trí, sẽ làm cho óc bạn hoạt động hăng hái lên luôn luôn?Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả.