Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết.Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu.Định kiến tàn sát sự phong phú.Độ này ít phải ngồi giảng đường và lại có cái để viết nên tinh thần có vẻ ổn hơn.Họ vốn là những người khá nhạy cảm.Và danh tiếng thì không có mới buồn cười.Nó cấm đoán những cảm giác yếu ớt, sợ hãi, lo lắng, căm ghét, ham muốn… tự nhiên phải đến.Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm.Thanh minh rồi họ lại quên ngay.Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ.
