Nhà văn vội vàng quệt nước mắt.Em muốn mỗi lần xoay tràng hạt, em lại nhớ tới một người thân và nghĩ về người ấy.Cháu bảo: Con hơn cha là nhà có phúc ạ.Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy.Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên.Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn.Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy.Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu.Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản.Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi.