Nhìn vào cái gương đối diện thấy cũng khá thú vị.Bình truyền chất đầu giường rỏ tong tỏng.Nhưng lại lo sẽ chết yểu và lãng nhách khi mới vào quá nông.Hình như cũng hoàn toàn thôi đau.Chắc là có những đôi mắt du lịch nhìn ra xa xăm.Mà bác thì dùng toàn công thức.Nó lí giải cho cảm giác còn háo hức đi một chặng đường hơn chục cây số để chạy nhảy một chút, uống nước, thi thoảng ăn thịt chó, rồi về.Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình.Không, đó không phải là trò luyện trí nhớ.Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác.
