Tôi tập quên đi dĩ vãng và không nghĩ tới tương lai nữa.Gần như quên rằng đã có hồi đau bao tử và đau ruột.000 người, tôi vui thích vô cùng.Bây giờ tôi mạnh khỏe lắm".Đó quả là một châm ngôn quý báu khi ta cần phải đương đầu với những lời chỉ trích vô căn cứ.Tuy nhiên tác giả đã nhồi vào óc ta một cách tuyệt khéo, nhờ lời văn có duyên của ông.(Nhớ lại hồi trước mà tôi hoảng: tôi phí biết bao thời giờ và những bàn cãi, lo lắng mà không bao giờ chịu tìm rõ nguyên nhân đầu tiên của nỗi khó khăn hết).Suốt đời tôi chỉ tìm cách làm vui lòng mọi người".Chắc chắn là tôi đã chết điếng.Có nhiều bạn lại nói: "Ước gì anh chàng Carnegie này phải trả nhưng toa hàng của ta, tiêu pha trăm món cần thiết như ta với số bổng của ta, để cho y bỏ cái giọng dạy đời ấy đi".
