giao du với mọi người và tại đây ông đã chuyện phiếm với người quản lý bán hàng của NCR là John Range.Bằng cách tiến vào những triển vọng mới, Watson nắm vị trí tiên phong và nhờ đó đặt nền tảng để có thể đi ra khắp thế giới.Watson vì giận Harvard nên đã ra lệnh cho Bryce và Lake, đầu tàu của phòng thí nghiệm, hãy chế tạo máy tính tự động mang tên IBM.Việc mất một nửa thị trường này đánh một đòn đau vào niềm tự hào số một của IBM, đó chính là khả năngKhông biết đây là phòng chức năng gì nhưng nó có tấm rèm được cột lại như là một sân khấu đã được mở màn vậy.Watson nhận ra rằng mình đã ở tuổi 50 mà đường đến ước mơ hoàn thành còn quá xa.Một năm sau, Watson khai trương lớp học này ngay tại New York.Một năm sau trở thành chủ tịch, các ủy viên hội đồng quản trị, trong đó có Nichol người thân cận nhất của Watson bất ngờ khi nghe Watson phát biểu quan điểm chính thức của mình:Và có thể thấy thấp thoáng bóng dáng của Watson ở đây.Watson bắt đầu nói về đẩy mạnh bán hàng: