Sự quên tỷ lệ thuận với rủi ro.Còn quá nhiều điều để viết.Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt.Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi.Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên.Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi.Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn.Sống dần hoá ra cũng không đến nỗi quá nhát gái.Gã lừ đừ đi đến cái cửa sổ.Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung.
