Khi không có việc gì làm thì óc ta như trống rỗng.Lần sau nếu con quỷ ưu phiền tấn công bạn và dồn bạn vào một xó thì xin bạn cứ đọc câu thần chú sau này của Willis H.Rồi lo lắng về y quá, bà ta gầy ốn đi vì những câu hỏi thầm: "Con ta ở đâu? Có được ở yên không? Hay là đã ra trận? Có bị thương không? Hay là chết rồi?".Quy tắc của tôi là không để cho thư nằm đó bao giờ hết.Như trường hợp của bà Margaret Taylor Yetes chẳng hạn, một người đàn bà nổi danh nhất trong giới Hải Quân Hoa Kỳ.Ông nói bao giờ ông cũng theo lời khuyên bảo của ông bạn Julius Rosenwald, chủ tịch một xí nghiệp lớn: Định mệnh chỉ cho ta một trái chanh thôi? Được - Ta hãy pha một ly nước chanh.Sự thiệt thì chính giáo sư Sayce thức trắng đêm đó, vì tiếng "kéo gỗ" của Spencer đã làm cho ông ta không sao ngủ được.Bức thư không làm xấu danh Đại tướng mà làm ô danh mụ rất nhiều.Họ hiểu công việc của họ chứ! Họ cắm trại núi này 60 năm rồi.Mà đúng vậy, tôi đã có một tinh thần mới mẻ, một tinh thần thắng trận.