Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác.Cũng có thể khác, họ có cách để làm ta không cảm thấy xa lạ, tôi nghĩ.Biết là cái ấn tượng ấy chẳng hay ho gì.Tôi biết là tôi làm được nhiều việc lắm.Không hẳn vì đó là cảm giác của kẻ cô đơn ít tiếp xúc.Cháu hôm nay đi không xin phép là cháu sai.Tôi để mẹ dắt tôi đi.Giữa những khoảng ấy là thời gian trống.Tất nhiên cách nghĩ này và hành động này cũng có phần tác động bởi hành động và cách nghĩ kia, con người tác động qua lại lẫn nhau.Và thế là xảy ra những thảm trạng.