Tôi 18 tuổi và muốn học nghề kiến trúc.Người Trung Hoa nói một bức vẽ giá trị hơn một vạn tiếng nói.Nếu bạn là một nhà doanh nghiệp, chắc bạn nghĩ: "Nhan đề chương này thiệt là lố bịch.Từ lúc đó tôi không cất chân được nữa.Thế là tôi lang thang trên bờ vịnh Floride để mà tự cảm thấy ưu phiền khổ sở hơn ở nhà.Tôi vẫn không tin rằng xã hội này lại có thể xảy ra chuyện y như trên màn ảnh đó được.Tôi hoảng không dám chào khách nữa.Truyện ông kể lại như vầy:Chỉ có 7 % nhận lời trong những lần mới thứ ba, thứ tư, thứ năm.Tôi ngẫng đầu, mạnh dạn đi xin một chân bán điện cụ.
