Ông vui vẻ thuật lại không chút ngượng nghịu, miệng thỉnh thoảng lại điểm một nụ cười.Năm 1942, ông đang ở Trung Hoa khi quân Nhật chiếm Thượng Hải.Bà còn viết một tiểu thuyết nhan đề là: Lỗi tại ai? Trong đó bà tả ông như một con quỷ còn bà thì như một người chịu cực hình vậy.Rút cuộc, một năm sau tôi mới nhận thấy một sự thực hiển nhiên, để rồi cụt hứng và phẫn uất.Thiệt vậy, đạo Gia Tô giúp ta mạnh khỏe và có hứng thú.Cái lão Thuỵ Điển này có quyền gì mà dám mắng ông dốt! Lại tức hơn nữa là chính thơ của lão cũng đầy những lỗi! Ông Rona lập tức lấy giấy bút ra viết gởi cho lão một bài học.Họ đầu đọc đời họ chỉ vì cái giá tiền một tấm thảm.Vì trời sắp rạng đông, chúng tôi cho tàu lặn xuống để tấn công.Tên chàng là William Osler.Ông nói: "Một phần ba con bệnh của tôi đau không phải vì bệnh, mà vì đời sống của họ vô nghĩa và trống rỗng.
