Họ ngắm nhau hồi lâu.Nhiều điểm rất giống tôi.Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì.Nhưng gã này có vẻ nhọn nữa, như một núi băng, còn đen như một cái gốc cây cháy.Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc.Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy.Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu.Mệt hay muốn xin bác cho ôn thi ở nhà cũng phải nói với bác chứ.Chắc hôm nay có việc gì.Khi những ý nghĩ này gõ nhịp trong óc, lòng bạn không có căm hờn, chỉ một chút bực bội, nhưng như thế cũng đủ để làm xúc tác với men tiềm thức.