Tôi tin ông cụ sẽ nghe lời ông.Như một chương trình diệt virus được cài đặt vận hành theo định kỳ.Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu.Vẫn chứng nào tật nấy.Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng…Có điều, em chã thích.Một giọt rơi xuống sách.Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo.Đừng ví ta với sự chung chung của số đông.Nhà văn hôn lên những giọt nước mắt của nàng, cọ đám ria vào má nàng và thì thầm trên trán nàng: Mình ạ, em biết không? Cô bé ấy phải đốt diêm là bởi chẳng còn có sự lựa chọn nào khác mà thôi.
