Nghe lời tôi khen, người ấy nhớ lại vẻ đẹp của con vật".Không bao giờ tôi mạnh hơn lúc ấy.Vậy chúng ta hãy nhớ rằng muốn cho con cái đừng quên ơn, ta phải biết nhớ ơn.Kipling không kém, cũng nổi lôi đình.Ý ông muốn nói gì vậy? Vài tháng trước buổi diễn thuyết ở Yale, ông đã đáp một chiếc tàu biển lớn, vượt Đại Tây Dương.Nhìn vào kính tiềm vọng, tôi thấy một chiếc tàu hộ tống, một chiếc tàu dầu và một chiếc tàu thả mìn.Chúng tôi vô cùng kinh khủng.Chúng tôi tưởng lối văn ấy phải là lối văn của thế kỷ thứ 20 này.Nếu xét kỹ, ta thấy văn ông có chỗ điệp ý, lại có đoạn ý tứ rời rạc, nhưng chính vì vậy mà lời rất tự nhiên, đột ngột, khiến đọc lên ta tưởng tượng như có ông ngồi bên cạnh, ngó ta bằng cặp mắt sâu sắc, mỉm cười một cách hóm hỉnh, mà giảng giải cho ta, nói chuyện với ta vậy.Sống hay chết cũng chẳng cần nữa.
