Bạn thường nhớ đến một câu trong truyện Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp mà bạn sẽ tìm cuốn truyện để trích cho chính xác:Xét cho cùng, sau khi sáng tác một khối lượng tương đối như thế, bạn có quyền chính đáng được nghỉ ngơi để bù lại năng lượng đã chết.Và trong những khoang tàu kia đang diễn ra những gì? Chắc là có một chủ tàu đang chửi kẻ yếm thế: Mày ngu như lợn.Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được.Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng.Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một.Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy.Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh.Tuỳ theo hành động của đứa nào chỉ có thú tính, đứa nào còn tình người mà tôi chém bằng lưỡi dao hay bằng sống dao cho đau buốt mà tỉnh ngộ trong cảm giác sợ hãi khi đứng vào hoàn cảnh của kẻ bị tàn sát.Lại buồn, lại khổ nhiều hơn cần thiết.