Thôi, bác đừng xuống.Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng.Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch.Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra.Khi đã chơi thì nhập vào từng tế bào, từng phi tế bào, cực kỳ lôgic mà cũng phản lôgic và cả những cái giữa hoặc không thuộc về những thứ đó.Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng.Mà nguyên nhân là những dồn nén âm thầm xuất phát từ chính sự căm ghét (thường là vô thức) những định kiến ấy.Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại.Họ sẽ luôn phải cúi đầu.Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua.