Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân.Tôi ngồi đây, chẳng làm gì cả, chẳng bán mua gì cả, tôi đợi cô tôi.Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại.Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé.Ngồi im cho mọi người thi thoảng tha hồ giật tóc, vò đầu, véo tai âu yếm.Ăn, ngủ, xem tivi, đọc, thi thoảng vào mạng, viết, gõ, đá bóng càng ngày càng ít.Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại.Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy.Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét.Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ.