Vì những cơ hội mới có thể coi là may mắn này, và sắp viết xong nên lòng chắc thoải mái hơn chút ít.Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn.Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới.Nó vẫn đang phải chứng minh.Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách.Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn…Về danh tiếng và giá trị.Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào.Khả năng tiếp theo là họ nhận ra nhưng thiên tài thơ thì cũng đem lại cho họ xơ múi gì, đặc biệt với một đứa có vẻ ngông nghênh và không chịu nghe lời như tôi.Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được.