Nghe giọng cô ấy, không hiểu sao nướcChíp im lặng, suy ngẫm lời nói của vị ni cô tốt bụng.Những chiếc ghế đôi nhìn ra biển, với từng đợt sóng rì rào dưới chân, mùi biển, gió biển không đâu có thể cảm nhận được rõ ràng cái “chất biển” đầy lãng mạn bằng nơi đây."Uh, con có thắc mắc gì thế, con nói đi?" - tôi nhạc nhiên đáp lại.Lấy hy vọng chuộc những trắc trở bạn sẽ lời được hạnh phúc.Mình đã nói là coi nhau như bạn bè thôi cũng được, vậy mà,… thế- À, mà quên, con không cần đợi ba năm mới xả tang ta đâu,… hai năm tám tháng thôi được rồi, vậy nghen.Ba biết không, mỗi lần ba mẹ cãi nhau, con rất buồn.“Tự tin là đôi chân, thận trọng là đôi dép.Cô nhìn lên bầu trời và mỉm cười như vừa hiểu ra một điều gì đó.