Người bảo đời là một bát sơri.Sai là vô trách nhiệm.Như thể kéo một con vích lên bờ.Chỉ có con mèo không ngược.Chúng trở thành một thói quen của tiềm thức, được tiềm thức lau chùi và tự động bật lên hàng ngày.Ông ta cho tôi làm thử hai bài toán.Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác.Theo một cách của riêng em.Có thể chúng tiếp tục sống hoặc vất vả hơn hoặc khoái cảm hơn hoặc là không thích nghi, chúng chết.Nhưng bản thân sự lương thiện không cho ta uống chết nó.
