Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ!Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ.Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách.Không chắc tại số phận.Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động.Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó.Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp.Có lẽ tôi là thứ (từng?) có biểu hiện bề ngoài dễ chịu đối với những cô gái hoặc thông minh hoặc dịu dàng hoặc khờ dại.Bạn hiểu giới hạn khả năng nhận thức của bố mẹ.Không ai ở xung quanh truyền cho cậu cảm giác đó.