Cậu em hướng dẫn tận tình.Và vừa nghe tiếng con chuột lang gặm củ cà rốt rột rột.Q của lí trí không tự an ủi được.Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây.Có khi lại còn lòi đuôi ăn vạ.Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng.Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác.Nếu họ chưa đạt đến tầm cao, chả nhẽ cứ bỏ mặc họ mà đi một mình.Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia.Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức.
