Bạn cảm thấy tiếc nếu mất chúng hoặc để chúng phải chờ đợi (cũng như phải chờ đợi làm việc khác trước khi giải thoát những xung động của giai đoạn này trong tâm hồn).Chỉ là ta đang viết.21 tuổi thì còn phải đến trường.Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt.Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.Để lúc này bạn không lo nghĩ đến chuyện ra đi hay không.Với sự mỉa mai những khao khát chính đáng ấy, đời sống của họ luôn vấp phải những thất bại mà họ không dám nhìn thẳng vào.Xã hội loài người thì phải như thế.Thời điểm khó chịu nhất là lúc thức dậy và lúc nằm chờ ngủ.Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc.