Cháu biết cháu sai nhưng chú cho cháu xin lần này, cô cháu ra không thấy cháu lại đi tìm.Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?.Và cũng thật dễ hiểu.Tôi chán đến trường ngồi ngoan ngoãn và vô tích sự lắm rồi.Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt.Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm.Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học.Cho thì thôi nhưng nhận thì không phủi tay được.Và trong lúc cô đơn này, tôi vẫn muốn là em biết muốn.Sân vận động đâu phải chỗ có qui định ngồi trăm phần trăm.