Tức thì sự phản đối của tôi trái ngược lại hẳn chắc các bạn đã đoán được.Luật đó là: "Luôn luôn phải làm cho người cảm thấy sự quan trọng của họ".Và sự khéo léo của ông được thưởng như sau này: Một lúc sau, ông hội trưởng hỏi tôi: "à! Ông lại thăm tôi có chuyện chi?".Một hôm, người ta đặt nó lên một chiếc ghế cao, để cho nó nấu món cháo của nó.Và người đó kiếm ngay được cách giải quyết.Xin các bạn nhớ rằng không có một cách thứ hai nào nữa."Nghĩ kỹ, tôi cũng không đồng ý với tôi về bài đó.Ngài nói: "Chúng ta ở ngay bờ một vực thẳm.Bức thư đó làm cho tôi thấy tôi quan trọng.Một người đàn bà được vừa lòng, một gia đình hòa hợp, cần thiết cho hạnh phúc của đàn ông hơn là một gia tài cả triệu bạc.