Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm.Cháu vẫn không chịu dậy ạ.Dù không phải lúc nào cũng khổ đau.Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu).Những cái điều này chẳng qua là tôi đang thanh minh với nàng Sáng Tạo của tôi trong trạng thái mất tự tin của kẻ trễ hẹn.Thằng này ăn mặc phong phanh.Câu chuyện bạn đang kể là một câu chuyện khá kỳ lạ.Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra.Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng.Còn phải dậy đi học sớm.