Câu châm ngôn đó chưa đúng hẳn.Mà công ty bắt ông đợi mỗi ngày 2 lần mỗi lần năm phút, chính là bắt ông chịu thiệt như vậy.Trái lại, chắc chắn là giá trị 8 giờ ở sở còn tăng lên là khác.Ông đi lại bến xe mà đầu óc rỗng không.Ai là người trong chúng ta không tự nhủ rằng: "khi nào có thêm chút thì giờ, sẽ làm việc này, việc nọ"?Bạn phải phải phân biệt văn chương và sách nghiên cứu về những đầu đề không phải là văn chương.Thơ bắt óc ta làm việc nhiều hơn tiểu thuyết, nếu trong thơ có phần tưởng tượng.Bây giờ chắc bạn mong tôi chỉ cho bạn một bí quyết kỳ diệu để có thể đạt tới mục đích của mình là thu xếp đời sống hàng ngày cho hoàn hảo, và do đó loại trừ được nỗi bất mãn kể trên.Trong cái xứ sở của thời-gian, giàu nghèo cũng như nhau, khôn dại cũng như nhau.Tôi nhấn mạnh bao nhiêu vào điều đó cũng không phải là thừa.
