Khi ấy người hành khất mới cố cạy cái nắp thùng cũ kỹ ra.Toàn bộ cảm nhận về cái tôi của họ đều được đầu tư vào cái bi kịch đó.Các nhu cầu của tự ngã thì vô tận.Đó chính xác là điều bạn làm trong trạng thái không chấp nhận.Nó không thể đến trong tương lai.Nhưng nếu nơi bạn cần đến hay những bước đi bạn dự tính thực hiện trong tương lai thu hút quá nhiều quan tâm của bạn đến mức đới với bạn chúng hóa ra quan trọng hơn bước đi bạn sắp thực hiện ngay bây giờ, thì bạn sẽ hoàn toàn quên đi mục đích nội tại của chuyến du hành, vốn chẳng liên quan gì đến nơi bạn muốn đến hay việc bạn muốn làm, nhưng mọi thứ đều liên quan đến cách thức hiện.ngay lúc bạn biến nó thành một vật gì đó, thì bạn đã đánh mất nó.Khi hành động của bạn xuất phát từ sự tỉnh thức ở khoảnh khắc hiện tiền, cho dù là bất cứ việc gì đi nữa – thậm chí một hành động đơn giản nhất – thì hành động ấy cũng thấm đẫm tính nhân bản, lòng vị tha, và tình yêu cao thượng.Đối với bạn, tôi sẽ nói rằng: Đừng tìm kiếm sự thanh thản.Hãy tìm hiểu nguồn gốc của sự điên rồ nơi đó.
