Để không bao giờ khuỵu xuống cả.Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ.Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt.Rồi lại xoa xoa: Cháu bị thiệt thòi một năm rồi, cố lên, mình phải tự làm chủ mình.Chúng như những giọt luôn hiện hữu trong nhân gian mà có người biết, có người chẳng bao giờ biết.Không chắc tại số phận.Định dừng viết thì lại có chuyện.Cậu ấy là người tốt.Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà.Họ mang lại cảm giác ấm áp và thân thiện.