Lúc nào có dư thời giờ thì tôi sẽ đọc.Sự mong mỏi mà không được thoả mãn có thể làm cho y luôn bứt rứt.Có thể nói rằng cảm giác luôn luôn ngóng trông, mong mỏi đó, hễ sống thì phải có, không thể tách nó ra khỏi đời sống được.Thành thử chúng tôi không thể .Mặc dầu vậy, tôi vẫn phải viết vì cần phải viết.Loại sách để học đó ở Luân Đôn không thiếu gì.Tôi xin để bạn ở lại đó tới 6 giờ chiều.Về thời gian, bạn không phải là Hoàng đế Ba Tư mà! Xin phép bạn cho tôi trân trọng nhắc bạn rằng bạn không có nhiều thời gian hơn tôi.Tôi ân hận cho bạn lắm, nhưng còn có chỗ để an ủi.Nếu một người làm cho hai phần ba đời sống của mình tuỳ thuộc một phần ba còn lại, mà trong một phần ba này lại uể oải làm việc, thì làm sao hy vọng sống một cách đầy đủ được?
