Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây?Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì.Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra.Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn.Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa.Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ.Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy.Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống.Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi.Mẹ chị cũng đã từng như vậy.
